Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật 14 TN B

SUY NIỆM TIN MỪNG CHÚA NHẬT XIV THƯỜNG NIÊN B: CHUYỆN NGÀY XƯA VÀ CHUYỆN HÔM NAY (Mc 6,1-6)
Một câu chuyện từ thuở nhỏ tôi đã đọc, nhưng nay, mỗi lần nhớ lại, vẫn cảm thấy thấm thía. Câu chuyện như thế này:

Có một ông giáo nọ bị cho về hưu non. Vì hoàn cảnh kinh tế gia đình khó khăn, ông phụ vợ buôn bán để có thêm thu nhập. Mỗi sáng, ông thức dậy sớm giúp vợ dọn hàng bán bún riêu ở chợ làng. Công việc tuy không nặng nhưng thu nhập cũng chẳng bao nhiêu, chỉ vừa đủ trang trải qua ngày. Vì thương vợ con, ông muốn tìm việc làm thêm, nhưng sức khỏe yếu nên không xin được việc. Đêm đêm, ông ngồi bên chiếc đèn dầu, “cắn bút và vắt óc” nghĩ ra những câu thuộc loại “lời hay ý đẹp”. Sau đó, ông viết ra giấy, cẩn thận gửi chúng đến một tờ báo. Ông không đề tên tác giả, chỉ ghi vỏn vẹn hai chữ sưu tầm, kèm theo địa chỉ người gửi là ông.

Ban biên tập của tờ báo ấy rất tâm đắc với những câu có ý tưởng hay mà ông “sưu tầm” được, nên họ mau mắn cho đăng tải lên báo. Độc giả bốn phương đón đọc, hoan nghênh và ủng hộ hết mình. Nhờ trương mục “lời hay ý đẹp” này, người đặt mua báo ngày càng nhiều, tờ báo bán chạy như tôm tươi. Tòa soạn trả nhuận bút cho công “sưu tầm” của ông khá hậu và yêu cầu ông gửi bài “sưu tầm” nhiều hơn nữa. Vậy là ông vừa có thêm thu nhập, vừa có cơ hội thư giãn nhờ vốn sống ở đời và kiến thức tích lũy được qua nhiều năm dạy học.

Nhưng một hôm, người ta phát hiện ra rằng ông không phải là người có công “sưu tầm” những “lời hay ý đẹp”, mà ông chính là tác giả của chúng, nên họ vô cùng phẫn nộ - Ông, một giáo viên bị cho về hưu non, một người đang thất nghiệp và nghèo mạc rệp; một người chạy bàn của hàng bún riêu chợ làng, chính xác là một người đang “ăn bám vợ” - Ông làm sao có đủ tư cách làm thầy thiên hạ với những lời hay ý đẹp? Thế là họ mỉa mai, châm chọc và chửi rủa ông. Họ phản ứng lên cả tòa soạn và đồng loạt tẩy chay tờ báo ấy. Từ đó, độc giả khắp nơi không còn được hưởng nếm được những lời hay ý đẹp, được viết ra từ chính tư tưởng thâm thúy của ông!

Kính thưa cộng đoàn!

Trong cuộc sống, đồng cảm với một người đã là khó, càng khó hơn khi phải chọn lấy một người thầy tư tưởng cho mình, khi mà điều kiện kinh tế và thân thế của người thầy ấy không có gì trỗi vượt. Đây chính là rào cản rất lớn mà ngày xưa Chúa Giêsu đã đụng phải khi Ngài trở về Na-gia-rét trong tư cách là một Ráp-bi. Đây cũng chính là rào cản rất lớn mà dân làng Na-gia-rét đã vấp phải khi đón tiếp người đồng hương của họ là Chúa Giêsu trong tư cách Thầy dạy của họ. Chúng ta hãy nhìn lại rào cản này:

Thứ nhất là rào cản kinh tế: Xét về phương diện kinh tế, Chúa Giêsu không phải là người xuất thân từ một gia đình giàu có. Ngược lại, Ngài xuất thân từ một gia đình vừa đủ ăn hàng ngày với nghề thợ mộc của thánh Giuse; và hiện tại, gia đình ngài vẫn đang thuộc dạng nghèo. Trong khi đó, theo sự thường, người ta vẫn hay dễ tin vào lời nói của những người lắm tiền nhiều của, dù là những lời ba hoa khoát lác, ít có ai tin vào lời nói của một người đang lo chưa xong cho cái miệng ăn của chính mình!

Thứ hai là rào cản thân thế: Xét về phương diện thân thế, Chúa Giêsu không phải là người xuất thân từ tầng lớp trí thức, uyên thâm về Kinh Thánh và Sách Luật. Anh em giòng họ của Ngài không có ai là thầy Ráp-bi để đỡ đầu. Riêng bản thân Ngài, suốt mấy mươi năm, Ngài chỉ là một anh thợ mộc bình dân. Bỏ quê ra đi một thời gian, rồi hôm nay, Ngài bỗng dưng hồi hương, vào giảng dạy trong hội đường như một thầy Ráp-bi. Ai có thể tin vào một vị thầy với “bản sơ yếu lý lịch” quá bình thường như thế?

Với hai rào cản về kinh tế và thân thế vừa nêu, dân làng Na-gia-rét ngày xưa không dễ gì vượt qua, không dễ gì nhận ra Chúa Giêsu chính là Đấng Messia, được Thiên Chúa sai đến để loan báo ơn cứu độ và chính Ngài sẽ cứu độ con người. Chúng ta không trách họ, vì nếu nằm trong hoàn cảnh của họ, có lẽ chúng ta cũng sẽ đối xử lạnh nhạt với Chúa Giêsu giống như họ thôi. Chúng ta chỉ lấy làm tiếc cho họ! Tiếc chọ họ vì lẽ ra họ đã đón nhận được ân sủng cứu độ của Thiên Chúa qua Chúa Giêsu, nhưng họ đã bỏ lỡ cơ hội quí báu này.

Chuyện ngày xưa xảy ra tại Na-gia-rét là vậy, nhưng đây không phải là câu chuyện “cổ tích”, mà vẫn là câu chuyện rất thời sự, đang xảy ra ngay trong hiện tại: Nó xảy ra mỗi khi chúng ta không chịu đón nhận những lời hay ý đẹp của anh chị em mình, giống như người ta không đón nhận những lời hay ý đẹp của ông thầy giáo trong câu chuyện đã nêu lên ban đầu. Nó xảy ra mỗi khi chúng ta coi thường sự chỉ bảo của những người được Chúa cắt đặt để hướng dẫn chăm sóc mình (con cái không vâng lời ông bà cha mẹ, trẻ em không nghe lời người lớn, em không tôn trọng anh chị, học sinh hỗn láo với thầy cô, con chiên bỏ ngoài tai những lời giảng dạy của các vị chủ chiên nhân danh Chúa mà đến với họ,…).

Tóm lại, câu chuyện ở Na-gia-rét ngày xưa vẫn là câu chuyện của chúng ta hôm nay. Xin Chúa giúp cho chúng ta đủ khiêm tốn để nhận ra Chúa đang hiện diện bên cạnh mình, nơi những người mình gặp gỡ tiếp xúc hàng ngày, trong Giáo Hội cũng như ngoài xã hội. Nhờ đó, chúng ta sẽ đón nhận được nhiều ân sủng của Chúa ban, hầu thăng tiến trong đời sống tự nhiên và nhất là trong đời sống siêu nhiên. Amen.

Tác giả bài viết: Lưu Ly Thảo

Nguồn tin: giaophannhatrang.org